Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương Bích. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương Bích. Hiển thị tất cả bài đăng

Phương Bích 1

Phương Bích: Bước Chân Vào Chốn Ngục Tù (1)

Bước chân vào chốn ngục tù
Ghi chép của Phương Bích
Trở về căn phòng giam mờ tối, tôi ngồi trên chiếc giường xi măng, kể cho cô bạn tù nghe về cuộc hội ngộ ngắn ngủi với những người đồng đội ở khu vực thẩm vấn. Nhớ lại cảnh Bùi Hằng và Tiến Nam thay nhau ôm ghì lấy tôi, tôi chợt thấy nghẹn ngào không nói được hết câu, bèn giấu mặt vào hai lòng bàn tay.

Phương Bích 2

Phương Bích: Bước Chân Vào Chốn Ngục Tù (2)

Bước chân vào chốn ngục tù
Ghi chép của Phương Bích
Có điềm gì báo trước không khi tôi kiên quyết dứt khỏi những bàn tay đang cố níu kéo tôi? Thực ra tôi không hoàn toàn nghĩ rằng đó chỉ là do họ muốn làm tròn phận sự của mình, mà chẳng hề vì sự an toàn của tôi. Tôi cảm nhận được có lẽ có chút tình nào đó trong sự níu kéo ấy, nhưng chỉ vì tôi đã quyết đi nên tôi đã khước từ…

Phương Bích 3

Phương Bích: Bước Chân Vào Chốn Ngục Tù (3)


Ghi chép của Phương Bích - Xét về lý, tôi không nghĩ họ có cớ giữ chúng tôi lâu đến thế. Những lần trước đối mặt với các lực lượng đầy đủ sắc phục, hô khẩu hiệu rát họng, cờ và biểu ngữ giăng đầy mà họ còn chẳng bắt giữ ai. Lần này họ giữ chúng tôi lâu thế là có ý gì? Tôi không tin là vì cái thông báo bất hợp pháp mới đây của UBND thành phố Hà Nội, vốn đang bị các nhân sĩ trí thức và những người biểu tình ký tên vào thư kiến nghị phản đối.

Phương Bích 4

Phương Bích: Bước Chân Vào Chốn Ngục Tù ( 4 )


Ghi chép của Phương Bích - Ngay đến bố, đi hoạt động từ khi cách mạng còn chưa thành công, đối mặt với cái sống cái chết biết bao nhiêu lần, nhưng chưa khi nào bị bắt, chưa bao giờ nếm mùi tù tội. Bây giờ con gái bố - người đầu tiên trong gia đình, trong tất cả các anh chị em, cô, dì, chú, bác - đã thực sự bước chân vào Hỏa Lò!...

Phương Bích 5

Phương Bích: Bước Chân Vào Chốn Ngục Tù ( 5 )

Ghi chép của Phương Bích, trong Hỏa Lò - Tôi không hề cảm thấy hổ thẹn với lương tâm, chỉ choáng váng phút ban đầu khi nhìn cái còng số 8 bập vào tay mình. Một người phụ nữ hơn 50 tuổi như

Phương Bích 6

Phương Bích: Bước Chân Vào Chốn Ngục Tù
(Phần Cuối)


Chị ơi lau nước mắt,
Chị đã ra tù rồi.
Còn đây muôn vạn nụ cười
Tấm lòng chị, có đất trời chứng minh!

(Nguyễn Xuân Diện)